LỮ BỐ HÍ ĐIÊU THUYỀN

 

 

 Lữ Bố : Tư Đồ hớ thỉnh , sang tận Yến Viên
Bố vị tình Đồng Liêu a, đến tư dinh giáp mặt Tư Đồ

Tư Đồ : Trước tình cảm Phụng Tiên đối cố
Chẳng phụ tình lão hữu tiết đinh
Xin mời Phụng Tiên vào tận trung dinh
Rồi cùng già đây đàm đạo

Lữ Bố : Tư Đồ vào trước Bố nối bước theo sau

Tư Đồ : Mời Ôn hầu

Lữ Bố : Mời

Tư Đồ : Mời Ôn Hầu ngồi
Ơ kìa Ôn hầu, sao lão mời mà hỏng ngồi, đứng vòng ta hầu ai vậy

Lữ Bố : Dạ Bố đứng đây là hầu ngài đó Tư Đồ

Tư Đồ : Hầu tôi, có gì đâu mà hầu tôi?

Lữ Bố : Dạ vì Bố đây
Ấu ngô ấu vĩ cập ngô chi ấu,
còn Tư Đồ lão ngô lão vĩ cập nhân chi lão
Ngài là đầu râu tóc bạc đáng bậc cha chú
Còn Bố, Bố là mày xanh tuổi trẻ đáng bậc con cháu
Con cháu đứng hầu cha chú có sao đâu Tư Đồ

Tư Đồ : Hay lắm, hay lắm, đó gọi là kiến lão đắc tràng.
Nhưng đã đến đây lão nghĩ tình đồng liêu mời Ôn hầu tự nhiên an tọa.

Lữ Bố : Ạ, Tư đồ đã nói vậy thì Bố xin đa tạ.

Tư Đồ : Mời ngài ! Mời Ôn hầu dùng chén rượu cho vui. Kính mời Ôn hầu!

Lữ Bố : Dạ thưa Tư Đồ Bố không dám uống.

Tư Đồ : Ủa , tại sao vậy?

Lữ Bố : Vì Bố sợ, bạch cúc hồng nhân diện
Túy trung tất xuất ngôn

Tư Đồ : Ạ, tức là ngài sợ rượu Bạch cúc vào lòng sẽ làm cho đỏ mặt
Rượu vào lòng sẽ lảnh tiếng nhiều lời, không đâu Lữ ôn Hầu, có câu
Tửu bất túy nhơn nhơn tự túy
Huê bất mê chứ nhơn nhơn tự mê đó mà

Lữ Bố : Có nghĩa là mình say chứ không phải là rượu say
Mình mê hoa chứ không phải là hoa mê
Tư Đồ đã nói cạn lời , Bố xin dùng cạn chén

Tư Đồ : Mời Ôn Hầu !

Lữ Bố :  Mời !

Tư Đồ : Mời Ôn Hầu dùng thêm.

Lữ Bố :  Mời Tư Đồ !

Nhạc Hồ Quãng

Tư Đồ : Xem tài tướng quân, quả trang tài tuấn.
Oai hùng trên thế khó ai dám bì tướng quân a
Văn gồm lẫn vỏ có ai đấng anh hùng ah ha
Riêng phần ah ha tôi có lời kính khen ah ha
oai hùng trên thế có ai so bì ah ha
trên đời chỉ có mà thôi có ai tài ah ha người.

Lữ Bố :  Tư Đồ , nghe lời phân rất thẹn lòng, lời là lời ông mới vừa phân
Nào phải riêng tôi cái thế anh hùng, nhưng rằng trần gian có ai bì
Phò cha ngàn năm vững an sơn hà
Hay vì say bởi hồng đào mà nhiều lời phân bày nhiều lời mai mỉa tài tôi
Xin ngài bình tâm lúc buông lời, làm cho Phụng Tiên khó an lòng

Tư Đồ : Không không dám đâu a a phương nào mỉa mai
Khắp người nể thôi, nào ai tài ba hơn người
Người tài cao từng chống Thành Giang
Hơ hơ hơ Chiến công vang lừng,
Tập tành quân thù còn đang hồn khiếp kinh người.
( Tài giỏi lắm ôn hầu Lữ Phụng Tiên ơi )

Lữ Bố :  Thắng trận môn rất vừa lòng
Lời là lời ông mới vừa phân
Nếu đoàn hùng binh tấn công thành
khiến cho người dân lâm cảnh tiêu tàn

Tư Đồ : Ôn hầu có nghĩ thế nào

Lữ Bố : ( Bố nói thật, nếu dưỡng phụ sai Bố đi trừ thì với Thương thiêng họa kích thì Bố phá, phá )
Nguyền lướt xông trận thế dù tử sanh vạn nguy
Vì tướng binh ngàn vi thừa
Lưu tiếng danh ngàn năm anh hùng

Tư Đồ : Hay, hay quá, Tướng quân tuổi trẻ tài cao, mời tướng quân ngồi, mời tướng quân ngồi.

Lữ Bố : Mời Tư Đồ

Tư Đồ : dạ mời tướng quân, ( mời ) dạ đây, dạ chẳng mấy khi mời tướng quân dùng thêm với lão, dạ mời Tướng quân, dạ mợi

Lữ Bố : Dạ mời.

Tư Đồ : Dạ mời Tướng quân, dạ mời thêm.

Lữ Bố : Mời.

Tư Đồ : Dạ mời.

Lữ Bố : Tư Đồ (dạ) chẳng hay Tư Đồ mới Bố sang đây để...

Tư Đồ : dạ uống rượu.

Lữ Bố : Uống rượu rồi để...

Tư Đồ : nói chuyện.

Lữ Bố : Nói chuyện rồi để...

Tư Đồ : uống rượu.

Lữ Bố : Uống rượu, nói chuyện, nói chuyện, uống rượu. Chán lắm Tư Đồ ơi, Bố bận việc còn phải lo, thôi xin kiếu biệt hẹn một ngày gần Bố và Tư Đồ cùng nhau đối ẫm. Xin tạm biệt.

Tư Đồ : Ôn hầu,Ôn hầu...

Nhạc Hồ quãng

Điêu Thuyền : Xin trời cao sanh chứng lời vái van của phận thuyền quyên
Mong ơn trên ban dùm hạnh phúc đào hoa
Cầu gấm vóc vững an, bền ngôi báo cửu trùng
Cầu mừng, cầu mừng giang tả bá niên
Nay nhân lúc gió xuân, vui say bướm với ong
Cho sắc hoa khoe màu nồng nàn hương thơm tỏa rạng bốn phương
Hân hoan đón chào Xuân

Lữ Bố : Hay thay, hay thay, tiếng nhỏ to, tứ mã khá khen thay.
Bậc cao thấp Bá Nha đà có ví
Nghe giọng ca lảnh lót, Bố không thể bỏ qua
Âu là mau vào xin với Lão Gia tìm cho ra người ngọc
Mỹ nhân hảo mỹ nhân ha , mỹ nhân. Tư Đồ...

Tư Đồ : Ai, ai mà xớn xả đâm vào lão gần chết.

Lữ Bố : Dạ , dạ Bố.

Tư Đồ : Ơ kìa Ôn hầu, Ôn hầu về sao còn trở lại chắc là bỏ quên vật gì phải không?

Lữ Bố : dạ dạ , dạ thưa ngài, Bố trở lại đây là phải...vì...

Tư Đồ : Dạ phải là phải làm sao?

Lữ Bố : Dạ Tư Đồ có lòng mời Bố sang đây dự tiệc, chưa mãn tiệc mà Bố vội vả ra về ... thật là vô lễ. Tư đồ ơi ( dạ ) Bố định ở đây ( ở đây ) mai về cũng được.

Tư Đồ : Tức là uống rượu tiếp rồi mai về cũng được (dạ) ơ Ôn hầu hay quá Ôn hầu , dạ mời, dạ mời Ôn hầu ngồi, dạ đây dạ uống uống, mời Ôn hầu. Dạ mời Ôn hầu dạ uống mai về cũng được, dạ mời Ôn hầu, dạ uống tiếp tục.

Lữ Bố :  Dạ mời.

Tư Đồ : Ôn hầu gì vậy ? Ôn hầu nhìn cái gì?

Lữ Bố : Dạ... nhìn Tư Đồ.

Tư Đồ : Dạ mặt tôi dính lọ hả?

Lữ Bố : Dạ đâu có.

Tư Đồ : Có dính lọ hôn?

Lữ Bố : Dạ đâu có dính lọ gì đâu.

Tư Đồ : Vậy chứ sao Ôn hầu nhìn tôi chăm chăm vậy?

Lữ Bố : Tư Đồ (dạ) Tư Đồ đẹp quá.

Tư Đồ : Ôn hầu vui tính quá, già rồi con đẹp gì nữa?

Lữ Bố : Tư Đồ đẹp lão à.

Tư Đồ : Đẹp mà đẹp lão, cám ơn Ôn hầu, cám ơn Ôn hầu. Dạ mời Ôn hầu dùng thêm.

Lữ Bố : Tư Đồ nè, Tư đồ đừng có uống nhiều quá, lở say rồi ai hầu chuyện với Bố đây à?

Tư Đồ : A Ôn hầu nghĩ vậy cũng đúng, nhưng lão lo xa lắm. Lão biết hôm nay gặp Ôn hầu, tửu lượng Ôn hầu cũng khá,mà Lão cũng lớn tuổi rồi thành ra lão có chuẩn bị sẽ có người thay lão ra đây để tiếp Ôn hầu.

Lữ Bố : Vậy à, chẳng hay người thay thế Tư Đồ là ai vậy Tư Đồ?

Tư Đồ : Dạ thưa Ôn hầu, dạ người đó hỏng phải đàn ông.

Lữ Bố : Hỏng phải đàn ông? vậy chứ là cái gì?

Tư Đồ : Cũng hỏng phải là đàn bà.

Lữ Bố : Hỏng phải đàn bà cũng hỏng phải đàn ông?

Tư Đồ : Cũng hỏng phải luôn.

Lữ Bố : Hỏng lẽ là là...

Tư Đồ : Ơ đừng có hiểu lầm, nó là con gái.

Lữ Bố : Hehe con gái thì bố đây khoái khoái.

Tư Đồ : Nếu Ôn hầu thấy thích thì đợi nhe, đợi Đồ kêu nó ( dạ ). Điêu Thuyền con , Điêu Thuyền con , con Điêu Thuyền.

Điêu Thuyến :Dạ.

Tư Đồ : Con nhỏ này nó rắn mắc lắm, mỗi lần kêu là kêu tiếng thứ ba mà mỗi lần dạ là dạ cở đó.

Điêu Thuyến : Dạ, dạ thưa cha, con ứng hầu nghe dạy.

Tư Đồ : Cha miễn cho con, hôm nay chẳng mấy thuở có Lữ Ôn Hầu sang đây chơi, con hảy thay cha mà bồi yến nhe con.

Điêu Thuyến : Dạ thưa cha, Lữ Ôn hầu là ai vậy cha?

Tư Đồ : Lữ Ôn hầu là thằng bố đó.

Điêu Thuyến : Í thằng Bố, cha ơi thằng Bố con sợ nó lắm, nó dữ lắm cha ơi.

Tư Đồ : Con sợ hả, con sợ thằng Bố hả?

Lữ Bố : Tư Đồ, Tư Đồ làm ơn cho tôi nói nhỏ. Tư Đồ làm ơn nói với tiểu thơ giúp dùm tôi, Bố đây là Bố ở trên bờ chứ hỏng phải Bố ở dưới nước đâu? Bố này hiền khô hà.

Tư Đồ : Dạ tại tôi chưa nói hết câu mà con gái tôi nó nghe nó sợ, tại vì cái tên Lữ Bố của Ôn hầu làm cho thiên hạ đều sợ khiếp đảm chạy là tới dập đầu bể trán đó mà.

Lữ Bố : Dạ đúng rồi nói giúp dùm tôi nghe Tư Đồ.

Tư Đồ : Nè con, cha chưa nói hết lời con lại chận ngang nè, thằng Bố này không phải thằng Bố dưới nước đâu .

Điêu Thuyến : Hỏng phải thằng Bố dưới nước hả cha?

Tư Đồ : Thằng Bố này là thằng Bố ở trên bờ, thằng Bố này tên là Lữ Bố Lữ Phụng Tiên.

Điêu Thuyến : Lữ Bố Lữ Phụng Tiên. Trời ơi cai' tên Lữ Phụng Tiên nghe nó đẹp làm sao đó cha à.

Tư Đồ : Cha cho con vào ra mắt kiến diện với anh hùng đó.

Điêu Thuyến : Dạ con vâng lời cha chỉ dạy.

Lữ Bố : Ta miễn lễ cho mỹ nhân đó.

Điêu Thuyến : Đa tạ quí quan.

Lữ Bố : Chắc chết tui quá.

Điêu Thuyến : Dạ trước đây thiếp xin dâng chén tửu hồng.

Lữ Bố : Ế đổ rượu kià đổ rượu.

Điêu Thuyến : Xin lổi nhe.

Lữ Bố : Liu liu mắc cở à.

Điêu Thuyến : Dạ xin miễn chấp phận hèn bồ liễu.

Lữ Bố : Bớt giận mà, uống đi mà.

Thơm quá à, uống với ta một chút đi.

Điêu Thuyến : Hỏng có được đâu ( sao vậy ) cha hỏng có cho phép được uống.

Lữ Bố : Cha hỏng cho (dạ) hỏng sao, cha ngũ gục rồi, uống đi một chút xíu thôi mà.

Điêu Thuyến : Uống chút xíu thôi à nha.

Lữ Bố : Chút xíu thôi hà.

Điêu Thuyến : Cay lắm đó.

Lữ Bố : Hỏng sao đâu có ta mà (dạ)

Điêu Thuyến : Kì quá à.

Lữ Bố : Chút xíu thôi, xin lỗi ta hỏng làm vậy nữa đâu.

Điêu Thuyến : Hỏng có được vậy nữa nha. Cay quá.

Lữ Bố : Uống ngay đây phải hôn?( dạ )
Nghe ngôn hạnh phải trang anh quả
Ngắm dung nhan chẳng kém tiên nga
Thuyền ơi (dạ) Ngồi với anh nè

Điêu Thuyến : Đâu có được, cha mà biết được cha đánh đòn chết đó

Lữ Bố : Hỏng có sao, ngồi chút xíu mà làm cái gì sợ.

Điêu Thuyến : Sợ cha đánh mà.

Lữ Bố : Hỏng có sao đâu mà. Nè lại đây.
Bố đến đây lấy chữ thật thà, ai đâu lạ mà nàng hòng e lệ.

Nhạc Hồ quãng

Điêu Thuyến : Em nữ nhi khuê phòng bất xuất

Lữ Bố : Không hề chi

Điêu Thuyến : Em dám đâu vui đùa trăng gió

Lữ Bố : Ta nói không có hề chi

Lữ Bố : Nay hùng anh đắm say thuyền quyên
Chung hoà câu yến oanh hoà đôi
Tung trời ta lướt gió
Hát vang câu ca mừng đón tình xuân

Điêu Thuyến : Cổng trướng hoa cổng vườn nghiêm cấm

Lữ Bố : Không hề chi

Điêu Thuyến : Em tiếng tai lăng loàn trắc nết

Lữ Bố : Ta nói không có hề chi

Điêu Thuyến : Đây tình duyên phải do tiền khiên

Lữ Bố : Đây tình ta đã do tiền khiên

Song ca : Tung trời ta lướt gió
Hát ca vui say mừng đón tình ta

Lữ Bố : Mỹ nhân, đến đây nè

Điêu Thuyến : Hỏng được đâu, cha la chết đó

Lữ Bố : Mỹ nhân, mỹ nhân...mỹ nhân.

Tư Đồ : Ai , ai vậy, a tướng quân...làm gì vậy?

Lữ Bố : Dạ nóng quá ...

Tư Đồ : Trời ơi nóng quá, tướng quân nóng quá chịu hổng nổi phải không, chạy há chạy tới chạy lui cho nó mát há. Dạ nóng quá nóng quá, chịu hỏng nổi...

Lữ Bố : Tư Đồ (dạ)  Tư Đồ thiệt là tệ hà (dạ tệ làm sao?) trời nóng nực như vầy nè, Bố thì hỏng có cây quạt nào, Tư Đồ cầm tới hai cây quạt lận à.

Tư Đồ : Dạ đâu có quạt của Tư Đồ đây chớ.
 
Lữ Bố : Dạ quạt của Tư Đồ, còn cây kia kìa, kia kìa.

Tư Đồ : Ủa thằng này đi đâu bậy bạ vậy nè.

Lữ Bố : Dạ của thằng Bố đó.

Tư Đồ : Ủa của ngài đây (dạ) ủa nó đi đâu mà bậy vầy nè. Dạ của Ôn Hầu vậy thôi tui trả lại Ôn Hầu.

Lữ Bố : Dạ đội ơn Tư Đồ.

Tư Đồ : Dạ khoan, trước khi trả lại Ôn Hầu để tui dạy nó vài lời.

Lữ Bố : Quạt là vật vô tri vô giác mà ngài dạy sao nó nghe?

Tư Đồ : Vậy chớ nhiều khi nó biết nghe chớ, quạt ơi, nè nhớ nhe, đi đây có tớ có thầy chủ có ngồi đâu thì con ngồi đó nhe hôn con, đi bậy bạ bị thiên hạ người ta nắm đầu nhe hôn con? Dạ vậy nó nghe đó chớ. Dạ mời Ôn Hầu ngồi.

Lữ Bố : Dạ mời Tư Đồ.

Tư Đồ : Dạ tiếp tục, dạ mời mời Ôn Hầu. Dạ Kính bẩm Ôn Hầu (dạ) chẳng hay con nhỏ vừa rồi nó bồi yến cho Ôn Hầu, Ôn Hầu thấy vừa dạ không Ôn hầu?

Lữ Bố : Tư Đồ, người bồi yến rất ư là xứng đáng, thêm giọng ca lảnh lót thật thích thay. Dạ rồi đây Bố xin phép với Ngài (dạ sao?) Bố ở đây mãi mãi chung vui với Ngài cho có bạn.

Tư Đồ : Nếu Ôn Hầu phân cạn thì té ra lão cũng có phước có phần , được rồi để lão phu đòi con nhỏ đó ra đây tiếp tục bồi yến cho Tướng quân nha (dạ). Điêu Thuyền, Điêu Thuyền (dạ) mượn Tửu Cúc Điêu Thuyền giúp vui nhe hôn con.

Điêu Thuyến : Xin vâng lệnh.

Nhạc Hồ Quãng

Điêu Thuyến : Tay dâng chén rượu đào kính dâng anh hào a a
Mừng quân tử thuyền quyên buổi đầu sơ giao luyến lưu Ôn Hầu tài cao

Lữ Bố : Cô em vừa bao nhiêu tuổi?`

Điêu Thuyến : Xuân xanh vừa lên đôi tám

Lữ Bố : Em có chồng mà hay chưa?

Điêu Thuyến : Chưa chỉ thiều đeo tay
Lữ Bố : Chưa có chồng

Điêu Thuyến : Mời Ôn Hầu

Lữ Bố : May thay, may thay
Dây tơ hồng khéo se,sắt cầm bên nhau
Duyên trúc mai ta mơ màng

Điêu Thuyến : Câu bướm ong xin chàng đừng lơi

Lữ Bố : Nè đò nhân duyên sẽ trôi thuyền xuôi
Cùng giai nhân nói câu bạc đầu

Điêu Thuyến : Mời hùng anh uống cạn quỳnh tương

Lữ Bố : Thuyền trôi qua dám đâu mơ màng
Vì nàng tiên ta uống cạn quỳnh tương
Anh uống nha.

Điêu Thuyến : Mời chàng.

Lữ Bố : Ổng quậy chứ hỏng ai.
Thuyền ơi (dạ) Thuyền à (dạ) cho anh ôm cái nhe (hỏng được) ôm cái đi (hỏng có được) chút xíu thôi mà (hỏng có được) hỏng cho ta ôm đại (í)

Tư Đồ : Trời ơi bửa nay cái ngày gì mà bị đụng hoài vậy trời? Ủa Ôn hầu, hôm nay Ôn hầu vui chạy...

Lữ Bố : Đẹp, đẹp quá đẹp quá , đẹp quá là đẹp.

Tư Đồ : Dạ đẹp cái gì? cái gì đẹp?

Lữ Bố : Dạ dinh thự của ngài thật là đẹp, lối kiến trúc rất là đẹp.

Tư Đồ : Kiến trúc sao?

Lữ Bố : Dạ thợ vẻ cũng rất là khéo tay (dạ) vẻ sen le tùng lộc thật đẹp thay, vẻ cúc trúc mai lan thật là hảo thủ, vẻ đẹp lắm đó ngài.

Tư Đồ : Hỏng có đâu, tại Ôn Hầu khen vậy chớ thợ vẽ nó vẽ chưa đủ đâu. Sen le tùng lộc tức là con lộc nó đứng dưới cây tùng, mà nó gấp nó rút về Tết quá đi thành thử lão bảo nó vẻ con nai mà nó quên vẻ sừng vẻ ra gạc thành thử ra hỏng có sừng thành con dê đó chớ. Con dê.

Lữ Bố : Dạ đâu phải, con nai mà ngài.

Tư Đồ : Dạ đâu phải con dê.

Lữ Bố : Con dê hả. Con nai đó thì có sừng có gạc như vầy nè, còn con dê có hàm râu dưới vầy nè.

Tư Đồ : Con dê có hàm râu dưới vầy, mà con dê có hàm râu dưới là dê cha, còn con dê hỏng có râu là dê con. Mà dê nào cũng dê hết á. Dạ mời Ôn Hầu (dạ mời) Ôn Hầu vui tánh quá, dạ mời Ôn hầu ngồi.

Lữ Bố : Này Tư Đồ (dạ) chảng hay người bồi yến lúc nảy là con cái nhà ai vậy ha thưa Tư Đồ.

Tư Đồ : Dạ con nhỏ bồi yến lúc nảy đó hả? con nhỏ này nó lạ lắm, khi nó buồn nó gọi lão bằng cha, còn nó vui thì nó kêu già bằng tía.

Lữ Bố : Nói vậy là con của ngài sao tía?

Tư Đồ : Dạ Ôn Hầu vui tánh quá, Ôn Hầu giỡn hoài.

Lữ Bố : Tư Đồ xem lệnh ái đều đương thắm lá
Ngắm tiểu thơ mái hãy còn xanh
Đã có nơi nào chỉ đỏ treo tay
Hay cỏn hãy đài xuân kín cửa

Tư Đồ : Dạ bẩm Ôn hầu,
Ngọc tốt còn đợi giá chim lành hãy chọn cây
Rạng đài gương chưa kẻ vẻ mày
Lão treo bình tước chờ người buông đạn ngọc đó chớ

Lữ Bố : May thay, may thay,

Tư Đồ : May là may làm sao?

Lữ Bố : May có nghĩa là Bố ví Bố như là chư sĩ tử
Còn con của ngài như bình tước treo lên
Tư Đồ đây là quan giám khảo giữa vỏ trường
Bố đến trước bố xả bình tước trước
Đó là may cho Bố đó thưa ngài

Tư Đồ : Tức là vậy... tức là vậy Ôn Hầu nói là Ôn Hầu thấy con gái tui Ôn Hầu thương à?

Lữ Bố : Dạ thương Bố hỏng dám thương.

Tư Đồ : Ơ chứ sao?

Lữ Bố : Dạ muốn ơ thì...( thì sao? ) Bố muốn quá đi Tư Đồ ơi.

Tư Đồ : Ạ nếu Ôn Hầu muốn tui gả liền.

Lữ Bố : Tư Đồ gã?

Tư Đồ : Gã liền.

Lữ Bố : Dạ trên đà treo chỉ đỏ
Dưới ta nguyền tấn nạp đài gươm
Một lạy khắc ghi xương
Sáu lễ vật xin dâng tận mặt. Dạ... dạ...

Tư Đồ : Dạ hỏng sao, hỏng sao.
Dạ cám ơn Ôn hầu, bình thân bình thân đi. Dạ nghĩa tế bình thân đi nghĩa tế.

Lữ Bố : Nghĩa tế, đội ơn ngài. Động phòng đi.

Tư Đồ : Ê..... đi đâu vậy.

Lữ Bố : Dạ động phòng.

Tư Đồ : Trời ơi chưa gì mà động phòng cái gì?

Lữ Bố : Cho phép rồi phải động phòng mới được chứ để lâu nó nguội

Tư Đồ : Đâu có được.

Lữ Bố : Nè Thuyền ơi động phòng đi nàng ơi.

Tư Đồ : Chưa, đâu có được.

Lữ Bố : Ủa sao vậy?

Tư Đồ : Đâu có gấp rút dữ vậy. Trời đất ơi còn phải làm lễ thành hôn này nọ chớ, còn phải bẩm qua Thái sư chớ với lại Lão cũng phải hỏi qua ý con gái của lão là vì người ta nói ép dầu ép mỡ chớ ai nỡ ép duyên con ( dạ ) Ôn hầu đợi lão chút xíu nhe ( dạ ).
Điêu Thuyền con ( dạ ) ra cha bảo nè con.

Điêu Thuyến : Dạ thưa cha con ứng hầu nghe dạy.

Tư Đồ : Điêu Thuyền cá đã cắn câu rồi đó con, nhớ nghiệp Hớn Quốc còn mất là ở tay con. Điêu Thuyền à ( dạ ) hôm nay Ôn Hầu sang đến tận tư dinh, vừa rồi mới gặp con vừa lòng vừa mắt, muốn cùng con nên nghĩa vợ chồng, chẳng hay con muốn ưng ý sao vậy con.

Điêu Thuyến : Cha ( có cha ) Cha ơi sao mà cha không hỏi ý của con trước mà cha vội gả con cho Ôn hầu rồi. Cha... ( Cha thấy Ôn hầu... ) chết con rồi cha ơi.

Tư Đồ : Rồi con thấy làm sao?

Điêu Thuyến : Con (con sao? ) con nhất quyết ( nhất quyết thế nào ) con nhất quyết không từ chối.

Lữ Bố : Không từ chối có nghĩa là bằng lòng, vợ tôi bằng lòng rồi cha ơi, cha ơi cha vô ngũ đi cha.

Tư Đồ : Từ từ tui vô ngũ...

Lữ Bố : Ngũ đi cha.

Điêu Thuyến : Cha ơi cha à, cha ơi cho tôi gặp cha, kì quá hà.

Nhạc Hồ Quãng

Lữ Bố : Tơ hồng đã se duyên tình chúng ta
Ngắm dáng em ngất ngây lòng ta
Đã bứt trao lá hoa vun cành
Tim lòng gởi trao

Điêu Thuyến : Chàng thốt ra xin lòng khắc ghi
Chớ để cho nét hoa tàn phai
Bứơm đuổi hoa khi xác xơ cành
Xa lìa khi hoa tàn

Lữ Bố : Bố ước nguyền yêu ai
Trọn đời không đổi thay
Câu đá vàng ghi khắc
Trúc mai keo sơn gắn tình

Điêu Thuyến : Tình là tình thắm thiết nồng say

Lữ Bố : Mừng là mừng uyên ương gần nhau

Điêu Thuyến : Thiên tình ta đắm say
Chén tay ngà hát vang

Song Ca : Diù bước nhau tung trời lướt mây
Tổ ấm uyên ương chúng ta cùng xây
Sẽ thương yêu đến khi bạc đầu
Tình đẹp trăm năm có nhau

Créer un site gratuit avec e-monsite - Signaler un contenu illicite sur ce site