PHỤNG NGHI ĐÌNH

 

PHẢNH PHÁ

Lữ Bố : Phụng Nghi Đình đã đến, sao giờ này chẳng thấy bóng nàng điêu
Vậy ta mau tốc tạm kỹ tiền, chờ nàng ra đây, chờ nàng ra đây cùng ta đối diện.

Không hiểu giờ này là giờ nào rồi mà ta không thấy bóng
Con người ta bạc, con người ta chạ, Bố đợi nó ra đây hả, Bố sẽ ngắt đầu nó, Bố bẻ họng nó, Bố... bố nhéo, nhéo, nhéo....cho nó biết tay .

Điêu Thuyền: Tình lang ơi, em ra đây nãy giờ nè.

Lữ Bố : Bớ Điêu Thuyền!
 
Điêu Thuyền: Dạ !

Lữ Bố : Đây phòng trông đó, đó đã đến đây
Ta lướt ngàn trùng nhẹ tách đường mây
Song muôn cụm mày che lá liễu
Nàng qua đây ta biểu

Điêu Thuyền: Chàng qua đây em biểu

Lữ Bố : Ta nói nàng qua đây ta biểu

Điêu Thuyền : Chàng qua đây em biểu

Lữ Bố : Một biểu ( hong ) , hai biểu ( hong ) , ba biểu ( hong ) biểu biểu biểu biểu.............

Điêu Thuyền : ỚI trơi ơi, cái gì mà hai ba bốn cái biểu, tui biết biểu cái nào hà.
 
Lữ Bố : Trời ơi giờ này còn đứng đó nhõng nha nhỏng nhẻo nữa, nè ta nói cho nàng biết, có nhỏng nhẻo thì về nhỏng nhẻo với cái thằng cha bụng bự kìa, đừng có nhỏng nhẻo với ta. Ta hỏi nàng có chịu qua đây không ?

Điêu Thuyền : Chàng qua đây rước em hà !

Lữ Bố : Ta qua rước nàng hả, còn lâu à ! nàng có qua đây hay không?

Điêu Thuyền : Hong, qua đâu có được !

Lữ Bố : Tại sao qua hỏng được?

Điêu Thuyền : Nó mắc cái cầu.

Lữ Bố : Cái cầu thì sao?

Điêu Thuyền : Cái cầu thì nhỏ xíu hà, em qua rồi cái rủi em trợt chân em té xuống nước rồi... rồi uống nước chết thì làm sao hả ?

Lữ Bố : Trời ơi coi nhỏng nhẻo kìa, phát tức luôn. Được rồi nàng không qua phải không? Nàng không qua thì đừng có trách ta, nè ta lấy cục đá chọi nàng cho nàng biết !

Điêu Thuyền : Á !

Lữ Bố : Cái gì vậy?

Điêu Thuyền : Đau quá à !

Lữ Bố : Cái gì đau?

Điêu Thuyền : Bể cái lổ mủi tui rồi nè ! đau quá , đau đau quá !

Lữ Bố : Trời ơi coi kìa, xạo ghê hôn! ta chọi hồi nào, cục đá còn nằm trên tay nè, chọi hồi nào mà la đau.

Điêu Thuyền : Ủa chưa chọi hả?

Lữ Bố : Chọi hồi nào?

Điêu Thuyền : Chưa chọi thì hỏng sao !

Lữ Bố : Hứ chưa chọi thì hỏng sao, được rồi một lần cuối cùng ta hỏi nàng có qua đây hay không?

Điêu Thuyền : Hong , chàng qua đây rước em hà !

Lữ Bố : Cha chả, Bố ơi Bố dằn cơn tức giận, qua đó rước thuyền qua đây đi rồi mặc tình mặc tình ngắt nhèo ngắt nhéo cho nàng biết. Được rồi nàng chờ đó đi ta qua ta rước nàng.

Điêu Thuyền : Lẹ lẹ lên nha ! lẹ lên nà, để chờ lâu tui giận đó.

Lữ Bố : Hứ ! cầu gì mà nhỏ xíu hà !

Điêu Thuyền : Á ! ối cha trời ơi !

Lữ Bố : Cái gì vậy?

Điêu Thuyền : Gảy cái cẳng tôi rồi à !

Lữ Bố : Đáng đời !

Điêu Thuyền : Á! trời ơi máu !

Lữ Bố : Cái gì máu, máu ở đâu? ở đâu?

Điêu Thuyền : Máu , máu trắng xát hà !

Lữ Bố : Ta giởn với nàng hả? máu gì mà máu trắng xát?

Điêu Thuyền : Thôi đi mà vuốt giận đi mà há ! ta giởN chơi chút xíu vậy mà quạu à !

Lữ Bố : Giởn vậy đó hả?

Điêu Thuyền : Thôi vuốt giận đi mà há, vuốt giận đi nhe, vuốt giạn đi mà !

Lữ Bố : Vuốt bên đây nữa nè !

Điêu Thuyền : Thôi vuốt giận đi nhe ! vuốt giận đi mà...

Lữ Bố : Trời ơi ta nhìn cái mặt nàng sao không làm ỷ luôn cho rồi.

Điêu Thuyền : Vuốt giận đi mà, giởn chơi chút xíu thôi mà !

Lữ Bố : Điêu Thuyền !  bây giờ có chịu qua hay không?

Điêu Thuyền : Chịu chớ!

Lữ Bố : Đưa tay đây ta dắt qua !

Điêu Thuyền : Nè nắm tay tui đi rồi dẩn tôi qua hén !

Lữ Bố : Biết rồi !

Điêu Thuyền : Nè!

Lữ Bố : Đi !

Điêu Thuyền : Á !

Lữ Bố : Cái gì vậy?
Điêu Thuyền : Chàng là quân tử, nắm tay người ta thì phải nắm cho nhẹ nhẹ đó ! nắm mạnh làm người ta hết hồn hà !

Lữ Bố : Xin lổi, xin lổi nhe, tại vì ta là võ tướng ! ta quen cầm thương cầm kích ngoài sa trường, ta lỡ nắm tay nàng mạnh một chút, xin lổi xin lổi nhe. Bây giờ sao? nàng muốn ta nắm tay nàng nhẹ nhàng êm ái phải không?

Điêu Thuyền : Nhẹ nhàng êm ái nhe !

Lữ Bố : Đưa tay đây ! tưởng gì nhẹ nhàng êm ái dễ quá mà , coi nè nhẹ nhàng êm ái há !

Điêu Thuyền : Ái ui,

Lữ Bố : Cái gì vậy , cái gì?

Điêu Thuyền : Trời ui, nắm tay người ta không nắm, sao lại nhéo người ta.

Lữ Bố : Điêu Thuyền, ta không giởn mặt với nàng nhe , nắm nhẹ nàng cũng la, nắm mạnh nàng cũng nói là sao? nàng đừng có để thằng Bố ta nổi lên, thằng Bố ta nổi lên là có chuyện đó nhe.

Điêu Thuyền : Thôi mà thôi mà, thằng Bố đừng có giận nữa há. Nè giởn chơi chút xíu thôi mà !

Lữ Bố : Hỏng có giởn nữa nhe.

Điêu Thuyền : Trời ơi, cái mặt nhìn quạu coi kìa.

Lữ Bố : Quạu sao?

Điêu Thuyền : Dễ thương chứ sao !

Lữ Bố : Có thương yêu gì mà khen, dễ thương hay dễ ghét!

Điêu Thuyền : Thôi mà vuốt giận đi mà há , nè nắm tay tui đi rồi dẫn tui qua hé !

Lữ Bố : Ta hỏng có giỡn với nàng nhe ! Vầy cho chắc ăn ! Coi chừng đó !

Điêu Thuyền : Úi Trời ơi, coi chừng nhe ! tui hỏng có biết lội đâu nhe !

Lữ Bố : Điêu thuyền !

Điêu Thuyền : Dạ !

Lữ Bố : Bậy chạ, bậy chạ, bậy, bậy bậy bậy chạ.

Điêu Thuyền : Vuốt giận đi mà , Lữ phụng Tiên.

Lữ Bố : Ta muốn làm lại ỷ luôn cho rồi !

Điêu Thuyền : Thôi mà vuốt giận đi há ! vuốt giận đi há, vuốt giận đi mà.

Lữ Bố : Nhìn cái mặt là chịu hỏng nổi rồi.

Điêu Thuyền : Đừng giận nữa há !

Lữ Bố : Đi về ( hả  ) về với cái thằng cha bụng bự đi !

Điêu Thuyền : Sao vậy?

Lữ Bố : Ở đây làm cái gì, ta đuổi nàng về đó ! về với thằng cha bụng bự đi !

Điêu Thuyền : Sao kì cục vậy. Trời ơi khi không cái đuổi người ta đi, kêu người ta lại , Điêu Thuyền Điêu Thuyền, Điêu Thuyền.

Lữ Bố : Hồi nãy ta thương ta nhớ ta kêu nàng, bây giờ ta hết thương hết nhớ rồi ta đuổi nàng về đó.

Điêu Thuyền : Nè ( hả ) đuổi tui phải hong?

Lữ Bố : Phải !

Điêu Thuyền : Đuổi tui thì tui về với cái thằng cha bụng bự đó à nhe !

Lữ Bố : Trời ơi là trời ! lúc này mà còn bụng bự với bụng nhỏ nữa! Chọc giận ta hả, đi đi về đi, đừng có ở đây làm gì nữa !

Điêu Thuyền : Đuổi thiệt hả ? ( ta đuổi đó ) tui về hỏng cản hả ? ( hỏng cản ) được rồi tui về nè

Lữ Bố : về đi , đứng đó nói hoài , ai đời người đẹp trai như vầy không thương , đi thương cái thằng cha mặt móc râu rià cái bụng như con ểnh ương. Trời đất ơi , mổi lần nói chuyện yêu đương rồi sao? thấy cái bụng bự .... ! Ta nói với nàng đó, ta mà... ta... Điêu Thuyền, Thuyền ơi chết rồi , Thuyền ơi ta giởn với nàng chút xíu mà.

Điêu Thuyền : Tui ở đây nè , khi không cái đuổi người ta đi, kêu người ta lại , Điêu Thuyền Điêu Thuyền, Điêu Thuyền.

Lữ Bố : À, tại hồi nãy ta quay qua ta nhìn xem coi nàng đi xa chưa chứ bộ chứ ai yêu thương gì mà kêu Điêu Thuyền Điêu Thuyền, Điêu Thuyền. Nói về sao hỏng về, còn ở lại đây làm cái gì?

PHẢNH PHÁ

Xin quân tử bớt cơn nóng tánh
Để cho em đây, em đây tỏ nguồn cơn
Có phải đâu em đây, em đây là kẻ phụ phàng
Lời giao ước lòng này ghi tạc

Lữ Bố : Điêu Thuyền. ( dạ)

NHẠC HỒ QUÃNG

Lữ Bố : Ngày xưa ta mơ ước cùng ai nên duyên tình
Câu ân ái hoà đôi ta nguyền kết se đến khi bạc đầu
Phụ thân hứa cho đó cùng đây nên duyên tình
Sao ai nở đành tâm phụ rảy câu duyên a tình

Điêu Thuyền : Vâng lời trên cha đã hứa làm con dám đâu sai lời
Tim lòng đã nguyền trao cho chàng Phụng Tiên
Em thầm mơ xây hạnh phúc triền miên đắp xây ân tình
Sao lại nỡ cùng em lời đắng cay a a

Lữ Bố : Nhưng vì sao sắc hương nàng đành lòng đem dâng
Phủi đi thề ước ngày nào, làm ta phải tâm tư u sầu
Vì sao vì sao khá mau phân bày

Điêu Thuyền : Xin tình lang bớt cơn lôi đình dằn lòng nghe em bày phân
Phải đâu vì tước vì quyền mà hôn ước em đây lỗi nguyền
Lòng em lòng em quyết tâm bên chàng

Lữ Bố : Nguồn cơn trắng đen ra sao nàng mau khá phân bày
 
Điêu Thuyền : Phụng Tiên ơi sao chàng nở đành tâm xua đuổi, để cho em tình sầu mi tủi nén thương đau nhè nhẹ thở qua...

VỌNG CỔ câu 1

... hồn. Chúng mình cùng hải thệ sơn minh chung giải tâm đồng. Chờ tin nhạn thiệp hồng pháo đỏ, đón tân nương kiệu cưới đầy hoa, thì bổng đâu nè Đổng Thái Sư dinh nội sang qua hỏi mọi sự mới biết Thuyền là của Bố hà.

Lữ Bố : Chứ còn gì nữa?

Điêu Thuyền : Người bảo dù không sanh nhưng cũng nhận làm dưỡng tử, xin rước dâu về đẹp tình cùng nghĩa tử .

NHẠC HỒ QUÃNG

Lữ Bố : Điêu Thuyền, nàng phụ ta để về bên Đổng Gia
Nuốt lệ đứng nhìn ai khuất xa
Trời mây chao nghiêng bấn loạn tâm hồn

Điêu Thuyền : Quyết anh tài đã ngăn bờ chia lối
a a a a a a a a a a a
a a a a a a a a a a a
Bởi do Đổng Công ép lòng cha em đã trao,
như cánh đào vườn xuân úa tàn giọt lệ tình hoen ướt mi.

Lữ Bố : Điêu Thuyền ơi bức huy hổ sanh tam khá khẩu, hùm trên non ba miệng lòng ta còn không sợ mà chỉ sợ cho ả thuyền quyên đổi dạ thay ...

VỌNG CỔ câu 4

... lòng.Ta ước mong sau đó vợ đây chồng. Ta vun phân tưới nước cho cành hoa đào hương sắc, tỏa ngạt ngào tô điểm đẹp trần gian. Nhưng có ngờ đâu tình phải ly tan, ta chung thủy còn nàng còn nàng thì lại bội ước. Đúc Bố đánh xuôi còn đàn Thuyền hải ngược , nay đả làm cho phím lạc tơ chùng.

Điêu Thuyền : Khuyên quân tử bớt cơn thịnh nộ, nay thuyền quyên gặp lại anh hùng, chẳng đoái thương sao nở hành hung, hiểu cho thần thiếp má hồng truân chuyên.

Lữ Bố : Điêu Thuyền ơi, đứng trước ba quân ngàn tướng, Lữ Phụng Tiên này có biết sợ chi ai, mà đến hôm nay ta đành run tay trước thế lực uy quyền. Thôi thì nàng đã bước lên ngôi cao tuyệt đỉnh , quay lại làm gì để nhìn kẻ dưới chân. Trong tâm khảm ta tin tưởng đó với đây là chồng là vợ. Nhưng trời ơi giờ đây đã ngăn cách rồi, luân thường đạo lý. Non cao ai đắp mới cao, sông sâu ai bới ai đào mới sâu. Tình này dang dở vì đâu. Vong tình bội nghĩa là do nơi Điêu Thuyền.

Điêu Thuyền : Phụng Tiên, thiếp đã nói hết lời mà chàng chẳng có chịu hiểu. Thôi thì, thôi thì để tôi chết đi, để tôi chết đi cho ai kia vừa lòng mà.

Lữ Bố : Ờ phải nàng nói đúng, bây giờ chỉ có cái chết mới tỏ dạ lòng chung thủy của nàng đối với ta, nàng có dám chết không? nếu nàng chết ta mới tin rằng nàng một lòng một dạ với ta, nàng có dám chết không?

Điêu Thuyền : Được rồi tôi chết mà, tôi chết cho ai kia vừa lòng mà, tôi chết nè.

Lữ Bố : Ờ chết đi, đây nè ở đây có cái hồ nè nàng dám nhảy xuống hôn? nàng nhảy xuống chết đi ta mới tin rằng nàng thật lòng thật dạ với ta. Chết đi !

Điêu Thuyền : Nè tui chết nhe, tui chết nè , tui chết mà hỏng cản hả?

Lữ Bố : Nàng nhảy xuống đi...nhảy xuống dưới...
 
Điêu Thuyền : Một cản hông ( không cản, nhảy xuống đi ) hai cản hông ( không cản, ta đếm tới ba luôn đó , nhảy xuống đi )

Điêu Thuyền : Không cản hả , tui nhảy thiệt nè ( nhảy xuống đi ) tui nhảy nè ah ! Nhưng mà ngu sao nhảy , nhảy xuống sông chết lạnh lắm há ! tui kiếm cách khác chết nhẹ nhàng hơn.

Lữ Bố :Trời ơi, chết mà sợ lạnh nữa !

Điêu Thuyền : Thôi được rồi, được rồi !

Lữ Bố : Sao hỏng chết đi !

Điêu Thuyền : Được rồi tui đập đầu tui chết cho vừa lòng nè, tui chết nè !

Lữ Bố : Khoan khoan,

Điêu Thuyền : Thôi thôi đi mà...

NHẠC HỒ QUÃNG

Lữ Bố : Khoan em ơi đó là ta muốn thử đó
Đặng cho rõ lòng dạ của ai
Chớ nào phải đâu ta đây hỏng thương
Thôi đừng chết nữa Điêu Thuyền ơi

Điêu Thuyền : Thiếp muốn chết đi cho rồi nè
Sống chi ai đó phủ phàng nè

Lữ Bố : Khoan khoan em ơi ta đã hiểu rõ lòng dạ của em, chết mà chi !
Nè quay qua coi làm gì giận hỏng biết nữa

Điêu Thuyền : Thôi đi để tui chết cho rồi nè

Lữ Bố : Hởi nàng Điêu Thuyền ơi !

Điêu Thuyền : Hỏng có Điêu Thuyền gì hết à

Lữ Bố : Hỏng chịu kêu Điêu Thuyền hả, ơi hỡi tình nương ơi !

Điêu Thuyền : Hỏng có cái tình nương gì hết à

Lữ Bố : Chứ gái sắc mà ngộ trai tài , duyên lại hoà duyên.

Điêu Thuyền : Điêu Thuyền, Phụng Tiên gặp gỡ

Lữ Bố : Như uyên ương liền cánh,

Lữ Bố - Điêu Thuyền : như cây nọ liền cành.

Lữ Bố : Điêu Thuyền

Điêu Thuyền : Phụng Tiên

7fkei48u.gif

 

Créer un site gratuit avec e-monsite - Signaler un contenu illicite sur ce site