TÂM SỰ NGỌC HÂN

 

Chúa thượng giá lâm !

Nguyễn Huệ : Xin kính chào hoàng huynh ! mời hoàng huynh an tọa !

Nguyễn Nhạc : Hiền đệ, ta muốn nói chuyện riêng với đệ. Đây là bức mật thơ đệ hãy đọc cho thật kỹ, sau khi xem xong rồi  hãy trao về cho chủ nó.
 
Ngọc Hân : Lê Chiêu Thống khẩn cấp báo tin cho Hoàng Cô được rõ. Theo định ước trước, Trẫm đã cho người liên lạc với tổng đốc Lưỡng Quãng để cứu viện,  nhà Thanh đem quân sang giúp khôi phục lại nhà Lê ta. Trẫm đề nghị Hoàng Cô sớm thi hành theo mật kế tìm cách thủ tiêu tên Nguyễn Nhạc và thuyết phục phò mã Nguyễn Huệ trở về với nhà Lê, Trẫm sẽ chấp thuận để phò mã và Hoàng Cô cai trị muôn dân từ Thuận hóa trở vào. Khâm thử
Không ! đây là thư giả, tôi bị hàm oan !

Nguyễn Nhạc : Sao thế nào công chúa? không phải là thư giả chứ? Tiện son của vua Lê và nét chữ của Lê Chiêu Thống, cháu ruột của Công Chúa thì Công Chúa không còn lạ gì phải không !

Ngọc Hân : Tướng Quân, thiếp bị hàm oan !

Nguyễn Nhạc : Nếu bức thơ này không đến tay ta thì tai họa sẽ rơi trên đầu Nguyễn Nhạc và quân Tây Sơn gấp vạn lần.
Hiền đệ, bây giờ Hiền đệ nghĩ sao? Hiền đệ xử sự như thế nào đối với vợ của mình hiện đang là nội gián cho nhà Lê và giặc ...

KIM TIỀN BẢNG

...Thanh, sự thật hiển nhiên thì làm sao bao che cho được.

Ngọc Hân : Công Chúa Ngọc Hân làm nội gián của nhà Lê và giặc Thanh.
Từ trên trời rơi xuống hay từ dưới đất chui lên trở mật.
Mới đọc qua lần đầu tất cả như tối sầm trước mắt ta.
Ước định gì? âm mưu gì? tại sao ta không biết không hay?
Sao mắt ta không mù, tai ta không nghe để khỏi thấy khỏi nghe ! Những dòng chữ bò ngổn ngang như muôn ngàn con rắn đọc.

Nguyễn Nhạc : Ngọc Hân !

Ngọc Hân : Hoàng Huynh cứ giữ lấy bằng chứng này rồi trút sấm sét lên đầu Ngọc Hân.

Nguyễn Nhạc : Hiền đệ, tại sao đệ cứ mãi lặng thinh

Nguyễn Huệ : Chuyện xảy ra thật bất ngờ ta phải bình tĩnh xét suy
Thật ra những người như Ngọc Hân
là chỗ tốt cho quân thù tấn công vào Tây Sơn

Nguyễn Nhạc : Hay đúng hơn ,
Ngọc Hân lợi dụng lòng tin của Hiền Đệ

Ngọc Hân : Lợi dụng lòng tin của chồng ta
Ôi đau đớn biết bao, ta muốn quên quá khứ ở Hoàng Cung
sao giờ đây bắt ta đối diện
Gánh lấy quá khứ của triều đại xưa
Làm sao ta bước đi cho được
Ngọc Hân ơi lưới đã bủa quanh ngươi
đã buộc lại rồi ngươi sẽ ngã chết thảm thương.

Nguyễn Huệ : Tâu Hoàng Huynh! muốn đánh giá một con người đâu phải chỉ dựa vào những bằng chứng từ kẻ thù mang tới.

Nguyễn Nhạc : Thôi đừng dài dòng lôi thôi,
ta muốn hỏi thử nàng sự thật như thế nào?
Nàng trả lời mau đi không là nội gián không lẽ ta tạo ra
Ta nghi ngờ lâu lắm nhưng nay mới có được bằng chứng
Hiền đệ, có lẽ nào còn dung túng một người như Ngọc Hân

Nguyễn Huệ : Hoàng Huynh ơi Huệ này có thể sai khi đánh giá Ngọc Hân bởi vì trên cỏi đời này có ai bao giờ cũng đúng, Ngọc Hân đối với Huệ và phong trào Tây Sơn vô cùng chung thủy ta phải xét suy thận trọng đừng để mắc mưu gian thâm độc của quân...

VỌNG CỔ câu 4.5.6

 thù. Chúng đang muốn chia rẻ anh em ta và làm rối loạn quân tình. Cha ông ta có câu ngao sò tranh nhau ngư ông đắc lợi. Hoàng Huynh còn nhớ hay không? Sao Hoàng Huynh không cho rằng đây chính là âm mưu của giặc đang dùng Ngọc Hân mà chia rẻ anh em ta. Vì thế cho nên đối với Huệ mật thư đáng tin kia lại có chổ đáng nghi ngờ.

Nguyễn Nhạc : Thôi được rồi theo quân pháp của Tây Sơn, Ngọc Hân bây giờ là kẻ đang bị tình nghi, vậy đệ hãy cho người canh phòng cho nghiêm nhặt cho đến khi vấn đề này được sáng tỏ. Ta về !

Ngọc Hân : Vậy là thiếp bị giam trong nhà này mà người canh giữ lại là Tướng Quân. Ôi một phút trước đây chúng ta là vợ chồng còn bây giờ kẻ này là tù nhân của kẻ khác. Hồi chưa gặp tướng quân ta gần nhau trong gang tấc, giờ đối diện sao xa cách muôn trùng. Chẳng lẽ cuộc hôn phối đầy ý nghĩa ở Thăng Long, nay đành tan theo bọt nước giữa dòng. Chẳng lẽ những người sanh ra trong triều đại cũ không có cách nào tồn tại với Tây Sơn.

Nguyễn Huệ : Chuyện xảy ra thật bất ngờ ta phải bình tĩnh xét suy không nên dựa vào những bằng chứng từ phía kẻ thù mang tới . Ngọc Hân ơi ta khuyên nàng nên bình tĩnh, Huệ này lúc nào cũng xem trọng tình nghĩa vợ chồng.

Ngọc Hân : Bình tỉnh, vâng Ngọc Hân vẫn bình tĩnh đây, nhưng sao lời nói ra đã nghẹn từ lồng ngực. Mắt thần thiếp đã cay, không thiếp không muốn khóc.giọt nước mắt lúc này có nghĩa gì đâu ! Ôi cả con tim khối óc muốn hiến dâng cho sự nghiệp cao cả của Tây Sơn. Sao giờ đây máu như muốn chảy loạn ra, suy nghĩ như vừa trải cơn ác mộng. Cơn ác mộng đang trùm lên sự sống lôi thần thiếp đi ngược lại với dòng đời. Tướng Quân , mạng sống của thần thiếp đây, nếu cần Tướng Quân cứ đem ra hành xử. Nếu phải hy sinh vì sự nghiệp cao cả của chàng, Ngọc Hân này sẵn sàng chịu hàm oan.

Nguyễn Huệ : Ôi những giọt nước mắt hờn tủi, lẻ ra Huệ này phải giữ cho màu mắt nàng mãi mãi xanh trong, xanh như vòm trời cao hôm ta nhập Thang Long, như đôi mắt nàng nhìn ta đêm chúng mình giao bôi hợp cẩn.

Ngọc Hân : Tướng Quân

Nguyễn Huệ : Phu Nhân!

Ngọc Hân : Dù đau khổ thế nào, thiếp vẫn giữ máu trong tim đỏ thanh, đỏ như màu áo chàng chói sáng giữa hàng quân. Dù mai đây không được cùng chàng ở cận kề, dù thiếp là tù nhân còn chàng đang có quyền sanh sát.Thần thiếp bao giờ cũng khắc trong tim những ngày đầu tiên ...

TRĂNG THU DẠ KHÚC

... mình đến với nhau, thiết tha chân thành, gởi trao trọn tình,
dù cho nghịch cảnh trái ngang
Tướng quân nên giữ trọng tình đệ huynh bấy lâu

Nguyễn Huệ : Tình anh em, nghĩa vợ chồng
Ta luôn coi trọng như đời ta chẳng đổi thay

Ngọc Hân : Tướng quân ơi thiếp rất hiểu tình cảm của tướng quân, nhưng đối với tâm sự Ngọc Hân bao giờ cũng lấy chuyện nước non làm trọng, hiện giờ thiếp đang bị hàm oan vì mật thơ của Lê Chiêu Thống. Thì thiếp mong rằng chàng đừng chở che cho thiếp mà Hoàng Huynh và ba quân tướng sĩ nghi...

VỌNG CỔ câu 4

.. ngờ. Tướng quân ơi thiếp đã nói nếu phải hy sinh vì tướng quân thiếp cũng chẳng chối từ. Hôn lễ của chúng ta đã có một ly rượu độc, phải chăng báo trước ngày có mật thơ kia. Tại sao có kẻ tìm mọi cách để bôi đen những người đang ở trong vùng sáng. Tại sao dòng đời xuôi về chân lý buộc phải qua dốc đá gập ghềnh.

Nguyễn Huệ : Trong cuộc đời con người có đôi lúc đành phải chấp nhận những giây phút này. Những giây phút mà đầu óc dù sáng suốt tới đâu cũng không thể nào làm chủ được. Khó khăn là do đối phương bày ra trước mắt. Phút giây thử thách không phải ở những trận đánh quyết liệt nơi chiến trường, mà ở cuộc đấu tranh soi thủng từng mạch máu của trái tim. Không ta không thể bất lực lặng im bằng mọi cách ta phải tìm ra sự thật, ly rượu độc, tờ thư mật có phải từ một góc bàn tay thâm độc của quân thù.

Ngọc Hân : Vâng thần thiếp sẽ không bất lực lặng im, ta phải tìm mọi cách để tìm ra sự thật, nhưng trước khi mọi chuyện bày ra trước mắt, thiếp mong chàng giữ trọng tiếng với ba quân.

Nguyễn Huệ : Phu Nhân, nàng hãy yên tâm!

Trần tướng Quân : Dạ thưa Bắc Bình Vương !

Nguyễn Huệ : Trần tướng Quân có chuyện gì !

Trần tướng Quân : Chúa thượng mời Bắc Bình Vương sang bàn điều cơ mật.

Nguyễn Huệ : Hãy chờ ta trong giây lát.

Trần tướng Quân : Chờ lệnh !

Nguyễn Huệ : Phu nhân hãy đợi ta nhé ! Trần Chu tướng quân !

Trần tướng Quân : Đợi lịnh.

Nguyễn Huệ : Truyền treo gươm lịnh cửa vào trướng hổ
Lệnh kết truyền, nội bất xuất, ngoại bất nhập, ai bất tuân xử theo nghiêm lịnh.

Trần tướng Quân : Tuân lịnh ! Cấm vệ quân ! Hãy treo gươm lệnh lên cửa vào trướng hổ.

Ngọc Hân : Cờ nghĩa Tây Sơn, gươm thiêng dựng nước
Sáng như vầng nhật nguyệt, đẹp tựa tấm lòng chàng
Hởi lá cờ đào màu đất nước vinh quang
Hỡi thanh gươm lệnh cờ Tây sơn bất diệt
Ngọc Hân này dù chết, vẫn giữ vững một màu cờ
Dưới gươm lệnh ta thề, quyết giữ tròn nghĩa lớn

Nguyễn Nhạc : Cấm vệ quân !

Nguyễn Huệ : Hoàng Huynh !

fleur,gif

 

 

 

 

Créer un site gratuit avec e-monsite - Signaler un contenu illicite sur ce site