TIẾNG TRỐNG MÊ LINH

 Trích đoạn Cải Lương
TIẾNG TRỐNG MÊ LINH
THI MAI trong vai TRƯNG TRẮC
LÝ KIM THÀNH trong vai THI SÁCH

Kỉ niệm chương trình văn nghệ mừng Vu Lan
tổ chức tại Viện Đại Học Đông Phương
92 - 94 rue Pasteur
94400 Vitry sur Seine

Trưng Trắc: Trăng lên cao, núi lên cao, núi dựng vầng trăng khoác chiến bào
Mây bay gió nổi, ta muốn theo trăng lên đỉnh núi. Ngời trong đất nước dưới trời cao ! Phu tướng !

Thi Sách:  Phu nhân ! đêm đã khuya phu nhân chưa vào an nghĩ sao?

Trưng Trắc: mãi nhìn trăng đối bóng, thiếp liên tưởng đến chàng
một thanh gươm yên ngựa vẩy vùng, chịu gian khổ để gieo mầm hạnh phúc.

Thi Sách : Hạnh phúc,đứng giữa Mê Linh mà còn nghĩ đến hạnh phúc, chắc hẳn không phải là hạnh phúc bé nhỏ tầm thường. Ta về đây từ rừng núi Châu Diên cũng mang nặng một tình yêu tha thiết.

Trưng Trắc : tình yêu ấy, một tình yêu bất diệt, yêu đồng bào yêu tổ quốc quê hương. Lòng mảng lo hạnh phúc của toàn dân, đâu dám nghỉ đến tình riêng nhỏ bé!
 
Thi Sách: Ta nhớ lại những đêm dài không ngủ, nghe bên trời văng vẳng tiếng vạc kêu sương. Nhìn trăng khuya mà tấc dạ ngổn ngang, nguồn lửa hận nấu nung bầu nhiệt huyết. Khắc hai chữ diệt thù trên kiếm thép, quyết đạp bằng mọi chướng ngại phong ba. Rủi vó câu trên muôn dặm đường xa, hầu báo đáp ơn nhà nợ nước.

Trưng Trắc: trên muôn dặm quan hà chàng cất bước, tay cầm tay trăng in bóng chung dôi. Rồi mai đây, mổi kẻ một phương trời. Vui chiến đấu và cười trong gian khổ. Phút ly biệt của tình chồng nghĩa vợ, lời dặn dò hảy khắc cốt minh tâm. Thù nào sâu hơn thù lũ xâm lăng, tình nào nặng hơn tình thương đất nước.

Thi Sách: Phu nhân ơi đôi phen ta muốn nói với Phu nhân bằng những tiếng nói thân yêu để bỏ nổi cô đơn sao những ngày xa vắng. Nhưng chợt nhớ quê hương đang đắm chìm trong lửa loạn nên những tiếng yêu thương bổng thành ra muôn vạn tiếng căm ...

                                                Vọng cổ câu 4-5-6

...hờn. Từ độ quê hương oằn oại giữa điêu tàn. Trước thảm trạng dầu sôi lửa đỏ, ta nghe lòng mình chan chứa vạn niềm thương. Ta thương từng mảnh đất quê hương, từng mái lá khóm cây ngọn cỏ. Thương vạn sanh linh đầu rơi máu đổ, trước gót xâm lăng tàn bạo của quân thù.

Trưng Trắc: thiếp còn nhớ một đêm dưới ánh trăng sáng tỏ, cụ Đô Trinh có bảo với thiếp rằng : cứ nhớ đến ngày giổ tổ Hùng Vương đêm đêm trằn trọc không tài nào quên được.

Thi Sách: Phu nhân! Phu nhân ơi ta đợi một ngày kia trên dãi đất Mê Linh góp từng hơi thở để thổi bừng lên ngọn lửa căm thù. Ngọn lửa đấu tranh giết sạch lũ tham tàn. Cởi ách nô vong bức xiềng nô lệ, để hảnh diện là dân tộc Rồng Tiên. Tiếng hát thanh bình vang dậy khắp non sông, ngàn hoa thắm lại tươi cười trước gió. Trong tiếng chim ca của buổi bình minh rạng rở có tiếng đôi tim kể lệ chuyện tâm tình.
( nói ) Phu nhân! nhưng khắp đất nước đang vùng lên để bức phá xích xiềng nô lệ, thì cái vui của đôi vợ chồng son cạn sẽ là cái vui chung của toàn thể dân Nam.

Trưng Trắc: Phu quân dạy rất phải! Ôi rừng núi Mê Linh hùng vỉ quá, núi trải mình đón đợi ánh trăng trong, nghe đâu đây nhạc suối rền vang như tiếng vọng của hồn thiêng sông núi. Đường hành quân mịt mờ cát bụi, rợp bóng tinh kỳ theo vó ngựa đường xa. Bao giờ tắt lửa can qua, trời Nam vang vọng khúc ca thanh bình. Giờ ta gác lại bên mình tình cảm riêng tư để lắng nghe tiếng thét gọi lên đường. Gái trai sôi máu căm hờn, ánh thép chập chờn bên ánh lửa Mê Linh.
(nói ) Phu quân! đường sương gió chàng cần áo ấm hơn thiếp.

Thi Sách: Cám ơn Phu nhân đã lo lắng cho ta, giờ Phu nhân cũng nên vào ngơi nghĩ, kẻo cảm lạnh vì núi rừng đêm.

Trưng Trắc: Phu quân, phu quân đi đường nên cẩn trọng.
 
Thi Sách: Phu nhân! bao giờ Phu nhân cũng nhắc ta câu đó cả.
 
Trưng Trắc: Phu quân, sắt son một dạ đền ơn nước, muôn dặm đường trường vó ngựa tung.
 
Thi Sách: Gươm báo khắc sâu lời nguyện ước, quên mình rửa sạch mối thù chung.
 
Trưng Trắc:  ( ca )Trong giây phút chia tay, tim nguyện ghi lời thề
 
Thi Sách: tuy xa nhau muôn dặm dài như có nhau kề vai trong chinh chiến dẩu muôn đắng cay chi sờn.
 
Trưng Trắc: Bầu trời Nam u tối, quân thù gieo bạo tàn
ta vui riêng đâu đành lòng, đem máu xương cùng muôn dân son sắt nhớ nhau chớ quên câu thề.
 
Thi Sách: đêm nay có xa nhau, cho ngày mai ta lại gần
 
Trưng Trắc: Ôi trăng sao trên bầu trời như sáng soi đường ra biên ải có em dỏi theo chân chàng.
 
Thi Sách: Kìa hôn thiêng sông núi, nghe từ xa vọng về. Ta chung lo ngăn giặc thù, mai mốt đây nhin non sông tươi thắm, ngày về vinh quang.
Tạm biệt Phu nhân!

 

Créer un site gratuit avec e-monsite - Signaler un contenu illicite sur ce site